test

Wednesday, November 20, 2013

Café cuối thu

Sáng nay trời âm u, chuyển lạnh ngồi nhâm nhi tách cafe' nóng thấy đắng trong lòng vì nhớ tới 1 người bạn xưa vừa tan theo mây khói....Người đã chứng kiến tui trưởng thành , chia sẽ nổi cô đơn của tuổi mới lớn khi mới đặt chân tới xứ Mỹ này ....Gan dạ cùng mình ngồi kế bên để tui lái xe khi tui mới vừa có bằng viết ....Tưởng chừng 2 đứa luôn bên nhau tới hết quãng đời này, nhưng cũng tại tui quá vô tâm nên làm cuộc đời 2 đứa hoàn toàn thay đổi và chia cách vĩnh viển ở năm 1995 như bài hát "Từng giọt cafe" cuối cùng người tặng CD Don Hồ khi tui 18 tuổi .

Tui quá ích kỷ, không muốn ai ràng buộc mình chỉ muốn vùng vẩy thoát ra mà không hề nghĩ tới cảm nhận của người ta ....Hôm nay ngồi uống từng ngụm cafe' vừa nghe lại bài "Từng giọt cafe" mới hiểu được cảm giác của người ấy lúc đó đau đớn như thế nào ....Tui nợ người 2 chử "xin lỗi" và cái ôm ân tình lúc gặp lại vào 2 năm trước, sau mười mấy năm không liên lạc với nhau .
Từng giọt café rơi 
Đắng lòng anh từng giọt 
Mắt em màu mật ngọt 
Tóc em màu café 
Từng giọt café rơi 
Trong lòng anh muộn phiền 
Khẽ rơi từng kỷ niệm 
Vào câu hát bồng bềnh 

Tình yêu rôì sẽ qua 
Với những chiều băng giá 
Lòng anh chợt xót xa 
Traí tim thành viên đá 
Muốn hoà tan tất cả 
Trong ly café đen 
Muốn hoà tan tất cả 
Trong ly café em 
Giã biệt gương mặt và nụ cười như thiên thần, người bạn thân yêu của tui <3

LinkWithin

Related Posts with Thumbnails

bài được ưa chuộng