Hôm nay làm vài món lai rai để đón mừng 2010 ...Lobster salad khai vị uống với rượu vang thơm lừng, trời không quá lạnh ....Thật ấm cúng khi được quây quần với nhửng người thân yêu .
Thursday, December 31, 2009
Đón chào 2010
Posted by
Cô Hai
Cuối cùng 2010 đã tới với tất cả mọi người trên thế gian này ....Thương chúc các chị Chôm, chị Kimi, chị BiBo, Polka Dots, Đậu, anh Phú cùng với các em nhỏ Trương, Giao Chi , Đalatian (Dã Quỳ), Serene's mom, Phung, BaoQuyen và tất cả các anh chị em một năm mới tràn đầy hạnh phúc và thật nhiều sức khỏe ....
Cám ơn sự ủng hộ và chia sẽ của mọi người với Bếp Cô Hai ...Đặc biệt Hai xin gủi lời cám ơn chân thành đến các chị ở diễn đàn nhà bếp Tự Do (Chị Ba Moka, chị NguyetThy, chị Bưởi, chị Martiza, Gioxinia, Eatlover) và chị Già, bà Nắng, bà nhatrangdep, bà chuối, nhỏ khỉ với anh chị em bên diễn đàn othiem.net .
Cám ơn sự ủng hộ và chia sẽ của mọi người với Bếp Cô Hai ...Đặc biệt Hai xin gủi lời cám ơn chân thành đến các chị ở diễn đàn nhà bếp Tự Do (Chị Ba Moka, chị NguyetThy, chị Bưởi, chị Martiza, Gioxinia, Eatlover) và chị Già, bà Nắng, bà nhatrangdep, bà chuối, nhỏ khỉ với anh chị em bên diễn đàn othiem.net .
at
10:34 PM
Friday, December 25, 2009
My presents
Posted by
Cô Hai
Tất cả đều là áo đầm bằng len, wool & cashmere ....Quà tặng của em gái, em trai và của ông Hai ...Có mấy món khác không dám khoe, sợ ông Hai la .
at
8:16 PM
Gia đình
Posted by
Cô Hai
Ông bà Ngoại với 2 cục cưng ...Ai đụng tới 2 nàng là ông bà Ngoại hông có vui đâu à nghen :)
at
8:07 PM
Classic Christmas cake (khúc cũi của tui)
Posted by
Cô Hai
Cuối cùng đã đốn được khúc củi rồi nè ....Vui quá xá, bánh ai cũng khen ngon vì ít ngọt và không ngán quá .
at
5:58 PM
Thursday, December 24, 2009
Hành trình đốn củi của tui
Posted by
Cô Hai
Bánh swiss roll trà xanh & walnut, làm theo công thức này
Bánh đã được trét mứt khóm, cắt ghém gọn gàng và cuốn lại .
Đang chờ chocolate ganache đặt lại để cover khúc cũi của tui .
Hôm trước có chị MTVN gửi email hỏi về cách làm marzipan ....Thôi khỏi đi chị vì trong chợ Mỹ chổ baking section có bán đầy hết ...Làm marzipan theo công thức tốn nhiều thời gian ...Hiệu này từ Denmark nhập sang Mỹ, xài rất tốt, tiện và lợi để làm cake decorating .
Cây nấm đông cô, snowman và cây thông của tui đều làm bằng marzipan ...Làm biếng pha màu chỉ có 3 màu này thôi .
Khúc cũi đã được phủ bằng chocolate ganache ....Tui đã bỏ vào tủ lạnh để sáng mai gắn snowman với nấm lên trang trí cho đẹp ...Sáng mai sẽ chụp hình update khúc củi .
at
7:26 PM
Mứt khóm kiểu Cô Hai
Posted by
Cô Hai
Lâu nay tui rất thích mứt khóm (người Bắc gọi là mứt thơm) và đã làm bánh Buche' de Noel 2 năm trước ...Năm ngoái bịnh không có làm gì hết, và năm nay thấy nhà chị Chôm đốn củi quá xá đep...Tui thấy nôn quá nên ra tay mới được ....Chị Chôm thì xên khóm với đường , còn tui mua trái khóm hơn 1 lb về gọt vỏ cho sạch ...Xắt nhỏ bỏ chung với 4 lát gừng vô food processor xay nhỏ nhưng không quá nhuyễn ....Rồi cho 2 muỗng canh mật ong (honey), tí xíu muối với 1 muỗng canh rượu rum trộn chung lại với nhau để qua một bên .
Preheat oven và bỏ cái tray nhỏ vô, vặn lò 350 độ F (tùy theo lò mà vặn nhiệt độ của lò)trong 10 phút ...Nhà tui cái oven ở 350 độ rất là nóng ...Sau đó cắt 1 miếng bơ vô thoa đều tray và đổ hổn hợp của khóm vô rồi bỏ vô oven xên trong 1 hr....Tha hồ muốn làm gì thì làm, chơi với con hoặc online hay ngủ 1 giấc là có mứt khóm ....Mứt khóm này nếu lở làm dư, đem cất có thể dùng cho pineapple tart hoặc bánh mì nhân khóm .
PLEASE DO NOT COPY ....Bếp Cô Hai is licensed under a Creative Commons Attribution-Noncommercial-No Derivative Works 3.0 United States License.
Đây là mứt khóm đã xên xong ....Chúc bà con đốn củi thành công, và tui sẽ tiếp tục hành trình đốn củi của mình .
Preheat oven và bỏ cái tray nhỏ vô, vặn lò 350 độ F (tùy theo lò mà vặn nhiệt độ của lò)trong 10 phút ...Nhà tui cái oven ở 350 độ rất là nóng ...Sau đó cắt 1 miếng bơ vô thoa đều tray và đổ hổn hợp của khóm vô rồi bỏ vô oven xên trong 1 hr....Tha hồ muốn làm gì thì làm, chơi với con hoặc online hay ngủ 1 giấc là có mứt khóm ....Mứt khóm này nếu lở làm dư, đem cất có thể dùng cho pineapple tart hoặc bánh mì nhân khóm .
PLEASE DO NOT COPY ....Bếp Cô Hai is licensed under a Creative Commons Attribution-Noncommercial-No Derivative Works 3.0 United States License.
Đây là mứt khóm đã xên xong ....Chúc bà con đốn củi thành công, và tui sẽ tiếp tục hành trình đốn củi của mình .
at
6:59 PM
Thịt bò xào đậu & nấm
Posted by
Cô Hai
Món này chỉ cần xào thịt bò riêng là có thể trộn chung với đậu và nấm ....Cách xào rau cải trong bài này ....Nên nhớ khi ướp thịt bò cho chút dầu olive vô ướp chung sẽ làm cho thịt mềm hơn ....Và phải bắc chảo lên bếp, đợi cho thiệt nóng mới bỏ dầu và chờ cho dầu nóng thiệt nóng mới xào thịt bò ngon như nhà hàng .
at
6:34 PM
Đồ chay cho White linen
Posted by
Cô Hai
Đồ chay rất dể nấu, chỉ có rau cải và thêm vào đậu hủ hay thức ăn chay ...Mình thì không thích thức ăn chay (tôm giả, thịt giả), vì nó bỏ nhiều chất hóa học trong đó nhiều quá .....Món đồ xào này mặn, chay đều được ...Nếu ăn chay chính gốc thì đừng phi tỏi lúc xào, và không bỏ củ hành ...Chỉ bỏ leek (phần trắng để phi, phần xanh để xào chung với rau cải ....Nêm nếm bằng bột nêm rau cải hoặc nấm và dầu hào chay (vegetarian oyster sauce) .
Đây là đậu snap peas và nấm king oyster đã xào xong ...Ăn với cơm nóng chấm xì dầu ớt hoặc xào hủ tiếu với mì cũng tạo thành một món chay hấp dẩn .
Đây là đậu snap peas và nấm king oyster đã xào xong ...Ăn với cơm nóng chấm xì dầu ớt hoặc xào hủ tiếu với mì cũng tạo thành một món chay hấp dẩn .
at
6:23 PM
Vanilla cookies
Posted by
Cô Hai
Ở nhà không có gì cho 2 nàng làm cũng buồn nên bày ra cho 2 cô làm cookies .
Cô Hai cũng đang vẽ kiểu cho đúng ý mình .
Sản phẩm của 2 bakers of bếp Cô Hai .
Cô Ba đang decorate cho cookies .Cô Hai cũng đang vẽ kiểu cho đúng ý mình .
at
5:33 PM
Monday, December 21, 2009
Happy Holidays
Posted by
Cô Hai
Đón mừng Giáng Sinh là niềm vui của mổi trẻ con trên thế gian này ....Chúc mọi người một Giáng Sinh an lành và Năm mới tràn đầy hạnh phúc .
Của ít lòng người từ gia đình tui gửi đến người thân, bạn bè và nhất là các người bạn "đặc biệt" .
AV cứ thắc mắc không biết Santa ra sao ...Hai năm nay AV được gặp ổng rồi nhưng cô nàng càng thêm tò mò vì hông biết tại sao Santa cái mặt khác nhau :) ....Y như là 2 ông già khác nhau vậy ...Thiệt làm tui vừa mắc cười vừa bận rộn giải thích cho cục cưng hiểu .
Của ít lòng người từ gia đình tui gửi đến người thân, bạn bè và nhất là các người bạn "đặc biệt" .
AV cứ thắc mắc không biết Santa ra sao ...Hai năm nay AV được gặp ổng rồi nhưng cô nàng càng thêm tò mò vì hông biết tại sao Santa cái mặt khác nhau :) ....Y như là 2 ông già khác nhau vậy ...Thiệt làm tui vừa mắc cười vừa bận rộn giải thích cho cục cưng hiểu .
at
8:09 PM
Thursday, December 17, 2009
Soup gà
Posted by
Cô Hai
Tui cũng như chị Chôm Chôm, luôn có sẳn nước broth trong freezer để nấu cho con ăn ....Nếu lở nấu nhiều thì múc vào hộp đem cất tủ lạnh, tới khi muốn ăn đổ ra nồi bắc lên bếp ....Nấu nước soup cho thiệt sôi tha hồ bỏ vô các thứ mình thích .
Như món soup gà này, có nấm đông cô tươi và thịt gà xé nhỏ ....Có thể ăn với mì, nui hay miến ...Rất hạp khẩu vị cho mọi người vào mùa đông ....
Ghét mùa đông ghê, đi làm & đón con tan học về nấu ăn xong là trời tối hù ....Muốn chụp hình món ăn cũng hông đủ ánh sáng , chụp tấm hình xấu làm mình mất hứng .
Như món soup gà này, có nấm đông cô tươi và thịt gà xé nhỏ ....Có thể ăn với mì, nui hay miến ...Rất hạp khẩu vị cho mọi người vào mùa đông ....
Ghét mùa đông ghê, đi làm & đón con tan học về nấu ăn xong là trời tối hù ....Muốn chụp hình món ăn cũng hông đủ ánh sáng , chụp tấm hình xấu làm mình mất hứng .
at
9:07 PM
Mùa đông
Posted by
Cô Hai
Thu chưa kịp tới là đã sang đông ....Sáng sớm trời lạnh ngắt, thấy thời gian trôi thật nhanh ....Nhửng dự tính chưa hoàn tất là sắp hết năm ....Mới đây thôi đã giửa tháng 12 rồi, mà nhà cửa công việc vẩn chưa xong ...Mong winter break sẽ hoàn tất một phần nào trước Noel .
Mùa này cây cỏ héo queo, úa tàn ....Chỉ còn xót lại có bao nhiêu đây thôi ....Hứa với tụi nhỏ sẽ làm french macarons (nhiều flavors), crepes, bánh choux a la creme ...Hopefully sẽ giử đúng lời hứa .
Năm 2009 tốn nhiều tiền và bực mình không ít ....Nhưng bù vào đó là sức khỏe của tui khá lại rất nhiều ...Đó là món quà quý nhất mà tui mong đợi trong bao lâu nay ....Hy vọng sang năm tới tui sẽ không còn tốn nhiều tiền co-pay cho Kaiser nửa .
Mùa này cây cỏ héo queo, úa tàn ....Chỉ còn xót lại có bao nhiêu đây thôi ....Hứa với tụi nhỏ sẽ làm french macarons (nhiều flavors), crepes, bánh choux a la creme ...Hopefully sẽ giử đúng lời hứa .
Năm 2009 tốn nhiều tiền và bực mình không ít ....Nhưng bù vào đó là sức khỏe của tui khá lại rất nhiều ...Đó là món quà quý nhất mà tui mong đợi trong bao lâu nay ....Hy vọng sang năm tới tui sẽ không còn tốn nhiều tiền co-pay cho Kaiser nửa .
at
8:58 PM
Tuesday, December 15, 2009
Noel và con
Posted by
Cô Hai
First trimester của năm học đã kết thúc ....BM & AV được lãnh giải Principal's honor roll khiến mọi người trong nhà ai cũng vui vì 2 chị em đều được khen thưởng ....Tui không phải khoe con học giỏi nhưng mừng thấy con biết tự ý thức về việc học của mình ....BM, con gái lớn tui xưa nay rất chịu khó & nguyên tắc và thích tự lập ...Đi học về, rửa mặt thay đồ là ăn snack ...Sau đó tự động lấy bài vở ra làm homeworks mà không cần tui phải nhắc nhở ....Khi nào làm bài bí lối lắm mới hỏi tui và ông Hai giúp chứ không chịu cho mình ngồi kế bên ....Hoàn tất bài vở cô nàng mới đem cho mình check lại và ký tên để nộp cho cô giáo vào ngày mai ....BM tuy không phải thông minh tuyệt đỉnh hay học giỏi nhất lớp, nhất trường gì hết ....Chỉ nhờ cái tính chăm chỉ, chịu khó mới được giải thưởng mà thôi .
Cần cù bao nhiêu thì nhút nhát bấy nhiêu, cho tham gia hướng đạo cũng được dạn dĩ chút đỉnh thôi à ....Ngộ cái là cô nàng rất thích vẽ , không bao giờ chịu nghĩ lớp vẽ một giờ nào hết trừ khi bị bịnh ....Với âm nhạc cũng vậy, mới tập đàn violin như khứa cổ gà và lúc nào cũng phải nghiêng cái cổ làm ông Hai xót ruột ....Ổng cứ nói "có mệt hông con ? ...Mỏi cổ quá mà cứ ò e ót ét hoài, thôi nghĩ nghen con" ....BM trả lời "Ba phải nhẩn nại, con cần phải dợt đàn mổi ngày ", tui thấy vậy mới cằn nhằn ông Hai là phải ủng hộ và cổ võ cho con ...Ai đời lại kêu con đừng học đàn nửa .....Hằng ngày BM làm bài xong là ráng luyện tập để đàn cho được hay, và tuần rồi Winter concert là payoff time của con ...Thấy con vui làm mình cũng vui theo, đúng là niềm vui khó tả .
Mọi năm thường sau Thanksgiving là BM với AV đưa ngay cái wish list cho Ba Má, dì dượng Ba với cậu Út nhưng năm nay không có thấy gì hết ....Tui mới hỏi tại sao không thấy wish list của con vậy, BM ? Chị Hai trả lời là con không có vì con lớn rồi không cần đồ chơi nửa ....Vậy chứ con muốn gì ngoài đồ chơi ra ? BM nói tùy Ba Má tặng chứ con quá đầy đủ ....Con không cần gì hết, và con muốn đem áo lạnh tới cho nhửng bạn ở Mercy House & Wise Place . Hai năm nay tui dắt con đi tới shelters để cho con biết nhửng đứa trẻ cùng trang lứa với mình thiếu thốn như thế nào, và tập cho con sự chia sẽ của tình người với nhau ....BM phụ giúp tui đọc các lá thư của các bạn, rồi cho mọi người chọn coi cái nào phù hợp với mình thì sẽ mua quà tặng cho các bé đó ...Không hiểu sao BM thích chọn mấy lá thư xin áo lạnh hoặc mền lắm ....Suy nghĩ mấy bận rồi mới chợt nhớ ra là BM sợ lạnh, cô nàng còn giải thích là con nít đứa nào cũng ghét lạnh hết ....Má mua áo lạnh hay mền mới tốt ...Hèn gì hôm chủ Nhật cô nàng theo tui đi lựa áo lạnh cả ngày mà không than mệt gì hết .....Dì Ba thấy BM ngoan mới nói là BM lớn rồi, thiệt giỏi và ngoan ....Thế nào Santa cũng sẽ tặng cho con một món quà lớn thiệt lớn mà con thích ơi là thích ....BM mới nói lại Dì Ba à, Santa Claus là mấy người có lòng tốt và yêu con nít như Ba Má với dì dượng Ba chứ Santa Claus không có thật trên đời ....Em gái tui cười quá trời, không ngờ BM đã lớn và hiểu chuyện rồi ....BM, con gái của Má đã lớn thật sự ....Má thương con thiệt nhiều ....Mong sang năm con có thể nói và đọc được tiếng Việt rành rọt để đọc blog của Má .
AV lanh và dạn dĩ hơn chị Hai, nhưng cộc và nhõng nhẽo hơn nhiều ....Đơn giản thôi vì AV là Út cưng của Ba Má ....Út của Má giống như chị Hai thích vẽ, khác cái là thích bày trò và thích hát để ông Ngoại quay phim upload lên youtube khoe với bà con ở xa :) ....Trong lớp AV là đứa duy nhất biết đọc hết một cuốn sách , viết được 5 câu không sai chính tả, văn phạm và biết đánh máy ....Cái này phải nói cám ơn chị Hai vì lúc rảnh BM hay rủ em đọc sách & viết chử ....Nên AV được là teacher's pet và luôn được Mrs. L khen ngợi .Năm nay AV cũng đã lớn, học kindergarten rồi nên không còn đòi đồ chơi lặt vặt nửa ...Biết nghe lời hơn và biết chia sẽ với mọi người ....Nhớ 2 năm trước, cô nàng 3 tuổi khóc điếng khi thấy Ba nó ôm đống quà tặng giao cho người ta ...Miệng cứ la "của con, trả lại cho con" , BM vừa ôm em vừa dổ "hông phải của AV đâu, quà cho mấy bạn mà" ...Ông Hai bồng cô nàng đi chổ khác dổ dành một lát mới nín ...Được cái AV & BM lúc nhỏ không có khóc dai và làm vạ ....Nói ngọt là chịu nín liền , nên thương các con lắm .
Lần đầu tiên AV được principal's honor roll nên cô nàng hảnh diện lắm, tới nổi cầm cái bằng ngược luôn ...Má cũng xớn xác, lo chụp chứ không thèm để ý coi con cầm có đúng chiều không ....Dượng Ba nó hỏi vậy AV muốn được thưởng cái gì ? Út bẻn lẻn nói đi chơi, xong Dượng Ba chọc là con cho Ba Má con đi honeymoon đó phải không ? ...Cô nàng hỏi lại honeymoon là gì, cả nhà xúm lại cười ....Quê quá Út đi hỏi chị Hai, và chị Hai giải thích cho biết honeymoon là chuyến du lịch của 2 vợ chồng mới cưới ...Út liền nói "Ba má đám cưới lâu rồi không cần phải đi" ...Tui hỏi tại sao, nàng đáp "Có con rồi phải ở nhà dắt con đi chơi " :hihihi
Hôm qua là ngày dứt điểm quyên tặng quà để bà con đem gói cho niềm mơ ước Mùa Giáng Sinh 2009 ...Tui thấy nhẹ hẳn cả người vì nhiệm vụ đã hoàn thành ....Tuần này sẽ thực hiện ước mơ Giáng Sinh cho gia đình và các con ....Phần thưởng là đi tới nhửng nơi mà các nàng yêu thích nhất .
Mong đứa trẻ nào cũng có quà trong dịp Giáng Sinh ....Đó là ước nguyện của tui ....Merry Xmas bà con .
at
10:10 PM
Monday, December 14, 2009
Thịt sườn ram
Posted by
Cô Hai
Mấy hổm rày lu bu cho canned food drive "strike out hunger", rồi quà tặng cho các em trong các shelters và phải dự winter recital của chị Hai tui ....Nhưng vì lu bu quên mang theo camera, không có chụp hình quay phim gì ráo ....Làm chị Hai tui giận, phải năn nỉ mới hết giận đó .
Cuối năm bận rộn quá, tui mới làm một chảo thịt sườn ram với trứng cút để cho cha con nó ăn 2-3 ngày luôn .
Cuối năm bận rộn quá, tui mới làm một chảo thịt sườn ram với trứng cút để cho cha con nó ăn 2-3 ngày luôn .
at
7:21 PM
Hột gà lộn (ballute)
Posted by
Cô Hai
Thèm hột vịt lộn lâu rồi mới được ăn, vì cha con nó nói ăn cái gì nhìn thấy dã man quá ....Sáng cha đi làm, con đi học và tui chưa tới giờ đi làm nên mua hột vịt lộn về ăn cho đã ...Thiệt thoải mái gì đâu :) .
at
6:58 PM
Thursday, December 10, 2009
Thương những đời như lục bình trôi *
Posted by
Cô Hai
Tựa đề lấy trong một câu hát của bài "Điệu buồn Phương Nam" ...Hôm trước bên nhà Polka Dots viết về người bạn, nhỏ Phụng kêu tui viết một bài về nhửng thân phận khó nhọc trên nước Mỹ này và làm tui do dự không ít ....Vì mấy hôm trước có kẻ đội lớp trí thức đi chửi người Việt thấp hèn ở xứ Mỹ, rồi có đám người ngạo báng các cô gái Việt ham danh lợi lấy chồng Việt kiều, Đài loan & hàn quốc làm tui bực bội ....
Những thứ giàu có, tốt đẹp đều xảy ra ở nước Mỹ này và cái tàn tệ nhất cũng xảy ra ở nơi này luôn ....Chuyện thứ nhất của bác Đ., người làm tạp dịch ở trường học và ở Mỹ khoảng 7 năm trở lại ....Bác cũng giống như ba tui, lính nhảy dù của chế độ trước ....Nên không có đủ điều kiện đi diện H.O, bác có người con trai lớn nhờ bà chị dắt đi trước lúc năm 75 ....Anh ấy sang đây có vợ người Mỹ rồi bảo lãnh vợ chồng bác và 3 người con sang Mỹ ....Gia đình con trai bác ở xứ lạnh nên vợ chồng bác chịu không nổi (vì bác bị thấp khớp và suyễn) phải dọn về Cali này sống ....Cả gia đình 5 người mướn apartment 2 phòng, chi tiêu lại mắc khiến gia đình 5 người sống rất vất vả ....Hai bác đi làm ở shop may, người may đồ và kẻ ủi đồ ....2 người con lớn làm bồi bàn cho nhà hàng, ban đêm đi học ....Người con Út đi làm nail cách nhà khoảng 1 tiếng đồng hồ .
Ủi đồ ở shop may được một khoảng thời gian, con của ông chủ shop thấy bác Đ. biết Anh văn chút đỉnh mới giúp bác tới học khu điền đơn đi làm tạp dịch cho trường học ....Bác Đ. làm qua một trường trung học và chuyển tới trường học nơi tui làm được 3 năm ....Lần đầu tui gặp bác Đ. là ông hiệu trưởng nhờ tui chuyển dịch các việc cần phải làm trong ngày cho bác hiểu ....Gặp tui, bác Đ lên tiếng "Thưa cô, tôi tên là Đ." làm tui bở ngỡ hết sức ...Tui đở lời "Bác quá lời rồi, cứ gọi con là V. " ....Sau ngày đó bác cháu tui quen nhau, nhưng bác Đ. rất giử kẽ và khách sáo cứ luôn miệng gọi tui là cô ....Ở trường bà con hùn mua đồ ăn chung mổi thứ 6, và chúng tôi mua luôn cho bác nhưng bác lúc nào cũng đưa tiền trả lại cho tui hoặc các đồng sự khác ...Chúng tôi nói bác làm vậy thì tụi tui buồn lắm, vì cùng là người Việt với nhau ....Năn nỉ muốn khô cổ bác mới chịu ....Có giấy tờ cần điền hoặc người ta nói gì không hiểu là Bác gọi kiếm tui ....Rồi sau những lần như vậy bác lại tặng quà cho 2 đứa con tui, thật ái ngại gần chết ....Tui mời tới nhà chơi, bác viện đủ lý do để không tới ....Phải nhờ Ba tui ra tay thì Bác mới đến chơi, rồi từ đó Bác hết gọi tui là cô mà xưng Bác với con ....Năm ngoái con gái Út bác lập gia đình, dọn ra ở với bên chồng .....Người con trai giửa được scholarship đi học ở Washington D.C, và người con lớn mới vừa ra trường đi làm xa ....Chỉ còn lại 2 ông bà già, không thể trả tiền nhà và các chi phí khác được nên đành đi thuê 1 phòng ở nhà người ta .
Lúc đầu bác còn có chiếc xe củ đi làm, nhưng nó cũng già quá rồi chết luôn ....Mấy tháng nay bác đi làm bằng xe bus ....Sáng làm trường học, trưa ăn đại cái gì đó để chiều tan sở đón xe bus tới shop may ủi đồ tiếp ...Chị V.H. hỏi bác tại sao mấy người con không giúp cho bác chút đỉnh, Bác trả lời là con đi học, đi làm xa phải tự lo nuôi thân ....Chứ thời buổi đắt đỏ, khó khăn này lấy đâu có tiền dư nuôi 2 bác ....Bác chưa tới tuổi về hưu làm sao xin được trợ cấp, với lại bác không muốn ....Mùa đông trời chuyển lạnh, bác chỉ mặc một cái áo len sờn và một cái áo gió khoác bên ngoài đi làm ....Mấy thầy cô trong trường thấy vậy đem cho bác quần áo không mặc nửa ...Nói chung ai cũng thương quý tính tình đôn hậu và chịu khó của bác ....Tuy lớn tuổi nhưng làm việc rất tốt ....Bác rất có tài, tiếc là sang Mỹ trể quá ....Ông có thể nói được tiếng Nhật và tiếng Tàu rất thành thạo ...Tui có hỏi Bác là sang Mỹ cực quá, vậy bác có hối hận khi sang đây không ? và bác có muốn quay về VN sống không ? ....Bác trả lời "KHÔNG" như đinh đóng cột, và nói là ở bên này sướng hơn vì ở VN gia đình bác còn sống khổ hơn nhiều ....Bác share phòng nhà người ta không cho nấu ăn, 2 vợ chồng toàn mua đồ food to go về ăn hoài cũng ngán ....Nói tóm lại là sống chung nhà người lạ rất phiền phức ....Tui thấy vậy đi hỏi mấy người quen và cuối cùng tìm được chổ cho 2 bác ở , là phía sau căn nhà người ta cất thêm một phòng ....Cũng có đầy đủ bếp núc, và lợi nhất là có lối đi riêng ...Bác vui mừng từ nay có một mái ấm riêng thật sự, điều mừng nhất là tiền rent không quá mắc ....Sau ngày bác có chổ ở thoải mái, và sẳn dịp Noel bà con hùn tiền mua gift card ở Macy's cho bác gái sắm sửa trong nhà ....Tui tặng riêng cho bác áo lạnh và mấy cô giáo tặng thêm áo quần mới khác nửa khiến cho bác thật cảm động ....Bác nói tưởng mọi người sẽ coi thường bác vì bác làm tạp dịch, nên bác luôn khép nép ....Không ngờ mọi người chổ làm ai cũng tôn trọng và có tình người đến như vậy .
Tui rất phục và thương những người già cả còn phải cực nhọc kiếm cơm như bác Đ. , bởi vậy tui tận hết khả năng của mình để giúp đở cho họ .
Phần 2 là chuyện của Th., tại câu nói của chị Nghi "con gái Việt nam ngày nay phải liều mạng đi lấy chồng" làm tui muốn kể chuyện này để cho mọi người thấy mình may mắn như thế nào .....Năm ngoái tui cùng mấy chị em bạn đi đến một chổ gọi là women & children shelter (nơi tạm trú cho phụ nử và trẻ em bị ngược đãi) làm volunteer ....Mọi người sẽ không ngờ gặp nhiều hoàn cảnh đáng thương của phụ nử VN mình trên xứ Mỹ này, nhất là những người không có một người thân nào hết ....Tui gặp được Th., một trong nhửng phụ nử bị chồng đánh đập dã man phải bỏ trốn .
Th. giống như tui, sinh trưởng ở miền Tây nam bộ ....Chắc vì vậy tui mới dể dàng tiếp cận được với Th. ....Được bà Anderson cho biết Th. hông thích tiếp xúc với ai hết, và tui là người duy nhất được Th. nói chuyện ...Sẳn đó bà nhờ tui hỏi về hoàn cảnh của Th. để hoàn thành hồ sơ rồi người ta coi đó mà biết đường giúp đở ...Th. kể là khi xưa bên VN cổ làm thợ may miệt vườn, dưới quê ....Gia đình có Ba, dì ghẻ và đứa em trai bị bịnh tiểu đường nặng ...Năm năm trước một gia đình nọ ở gần nhà cô, cũng là bạn cũ của người Má quá cố của Th. từ Mỹ về mới thấy cô đẹp người, đẹp nết mới hỏi cưới cô ....Thấy chổ quen biết, thêm vào người con trai không phải già lại có nghề nghiệp ổn định nên cô chấp nhận lấy anh ấy làm chồng .....Một năm sau anh ta bảo lảnh cô sang Mỹ, phải nói dắt cô vô địa ngục thì đúng hơn .
Chồng của Th. là mama's boy, nhu nhược lại không có chủ kiến để mọi việc cho Má anh ta quyết định hết ....Bà quy định một năm Th. có thể gửi về $300 cho gia đình bên VN, không được đi làm hay học anh văn và lái xe gì hết ....Phải ở nhà làm nội trợ, nói đúng hơn là ở đợ không công .....Bà cấm chồng Th. không được mua sắm bất cứ món gì cho vợ vì không cần thiết ....Mổi khi Th. ở nhà làm gì không vừa ý, bà chửi mắng đã đành ....Đợi lúc chồng Th. đi làm về là bà méc để anh ta đánh đập Th. ...Nhiều khi trong tay có cái gì là chàng liệng thẳng vô mặt Th. cho thỏa cơn bực bội ....Th. cũng ráng nhịn và cô khóc trong nước mắt "em đã làm gì mà khiến chồng em và bên chồng đối xử tàn nhẩn như vầy" .
Rồi Th. có bầu, ông chồng đổi tính thương yêu vợ hơn và lén Má mua đồ cho vợ .....Chính nguyên nhân này làm bà Má sợ mất đi thằng con, từ nay sẽ hết nghe lời bà mà sẽ nghe lời vợ ....Nên bà đặt điều sanh sự để cô em chồng chửi xiên xỏ, hăm he đủ thứ ....Đang lúc ông chồng lo lắng sợ thất nghiệp, đi làm về nghe Má và em gái tố vợ thế là nổi cơn vũ phu trở lại đánh đá vơ dã man ....Th. cảm thấy bất an và chịu không nổi nên quyết định bồng con bỏ trốn ....Cho dù không biết chút tiếng Anh và không có người thân bên này nhưng cô phải rời khỏi cái địa ngục đó ....Một buổi chiều chạng vạng, cô xách giỏ sửa tả bồng thằng con bỏ trốn trong lúc Má chồng đi tắm ...Ai dè cô em chồng đi làm về tới, kêu bà Má chạy ra rượt theo Mẹ con Th. để đánh ....Trời xui đất khiến, cô chạy đại vô một căn nhà góc đường gần đó mà nhấn chuông đập cửa thì người trong nhà là 2 vợ chồng người VN tốt bụng đã cứu cô ....Họ giúp cô gọi cảnh sát bắt bà má chồng, rồi cảnh sát mới dắt cô đến shelter này để chờ social worker tới giúp ....Sau đó Th. đi học Anh Văn rồi học lái xe, đi làm và Mẹ con có một chổ ở ổn định ....Đúng là Trời cao có mắt giúp cho Th. làm lại cuộc đời và có niềm tin vui trở lại .
Người xưa có câu "nói người phải nghĩ đến ta" hay "sông có khúc, người có lúc" ....Đừng ỷ mình có chút học thức hơn người ta rồi coi thường người khác ....Mai mốt bị lâm cảnh nghèo khó lúc đó ai giúp cho mình ....Nếu không giúp đở gi cho người khốn khổ thì đừng lên tiếng mĩa mai .
Những thứ giàu có, tốt đẹp đều xảy ra ở nước Mỹ này và cái tàn tệ nhất cũng xảy ra ở nơi này luôn ....Chuyện thứ nhất của bác Đ., người làm tạp dịch ở trường học và ở Mỹ khoảng 7 năm trở lại ....Bác cũng giống như ba tui, lính nhảy dù của chế độ trước ....Nên không có đủ điều kiện đi diện H.O, bác có người con trai lớn nhờ bà chị dắt đi trước lúc năm 75 ....Anh ấy sang đây có vợ người Mỹ rồi bảo lãnh vợ chồng bác và 3 người con sang Mỹ ....Gia đình con trai bác ở xứ lạnh nên vợ chồng bác chịu không nổi (vì bác bị thấp khớp và suyễn) phải dọn về Cali này sống ....Cả gia đình 5 người mướn apartment 2 phòng, chi tiêu lại mắc khiến gia đình 5 người sống rất vất vả ....Hai bác đi làm ở shop may, người may đồ và kẻ ủi đồ ....2 người con lớn làm bồi bàn cho nhà hàng, ban đêm đi học ....Người con Út đi làm nail cách nhà khoảng 1 tiếng đồng hồ .
Ủi đồ ở shop may được một khoảng thời gian, con của ông chủ shop thấy bác Đ. biết Anh văn chút đỉnh mới giúp bác tới học khu điền đơn đi làm tạp dịch cho trường học ....Bác Đ. làm qua một trường trung học và chuyển tới trường học nơi tui làm được 3 năm ....Lần đầu tui gặp bác Đ. là ông hiệu trưởng nhờ tui chuyển dịch các việc cần phải làm trong ngày cho bác hiểu ....Gặp tui, bác Đ lên tiếng "Thưa cô, tôi tên là Đ." làm tui bở ngỡ hết sức ...Tui đở lời "Bác quá lời rồi, cứ gọi con là V. " ....Sau ngày đó bác cháu tui quen nhau, nhưng bác Đ. rất giử kẽ và khách sáo cứ luôn miệng gọi tui là cô ....Ở trường bà con hùn mua đồ ăn chung mổi thứ 6, và chúng tôi mua luôn cho bác nhưng bác lúc nào cũng đưa tiền trả lại cho tui hoặc các đồng sự khác ...Chúng tôi nói bác làm vậy thì tụi tui buồn lắm, vì cùng là người Việt với nhau ....Năn nỉ muốn khô cổ bác mới chịu ....Có giấy tờ cần điền hoặc người ta nói gì không hiểu là Bác gọi kiếm tui ....Rồi sau những lần như vậy bác lại tặng quà cho 2 đứa con tui, thật ái ngại gần chết ....Tui mời tới nhà chơi, bác viện đủ lý do để không tới ....Phải nhờ Ba tui ra tay thì Bác mới đến chơi, rồi từ đó Bác hết gọi tui là cô mà xưng Bác với con ....Năm ngoái con gái Út bác lập gia đình, dọn ra ở với bên chồng .....Người con trai giửa được scholarship đi học ở Washington D.C, và người con lớn mới vừa ra trường đi làm xa ....Chỉ còn lại 2 ông bà già, không thể trả tiền nhà và các chi phí khác được nên đành đi thuê 1 phòng ở nhà người ta .
Lúc đầu bác còn có chiếc xe củ đi làm, nhưng nó cũng già quá rồi chết luôn ....Mấy tháng nay bác đi làm bằng xe bus ....Sáng làm trường học, trưa ăn đại cái gì đó để chiều tan sở đón xe bus tới shop may ủi đồ tiếp ...Chị V.H. hỏi bác tại sao mấy người con không giúp cho bác chút đỉnh, Bác trả lời là con đi học, đi làm xa phải tự lo nuôi thân ....Chứ thời buổi đắt đỏ, khó khăn này lấy đâu có tiền dư nuôi 2 bác ....Bác chưa tới tuổi về hưu làm sao xin được trợ cấp, với lại bác không muốn ....Mùa đông trời chuyển lạnh, bác chỉ mặc một cái áo len sờn và một cái áo gió khoác bên ngoài đi làm ....Mấy thầy cô trong trường thấy vậy đem cho bác quần áo không mặc nửa ...Nói chung ai cũng thương quý tính tình đôn hậu và chịu khó của bác ....Tuy lớn tuổi nhưng làm việc rất tốt ....Bác rất có tài, tiếc là sang Mỹ trể quá ....Ông có thể nói được tiếng Nhật và tiếng Tàu rất thành thạo ...Tui có hỏi Bác là sang Mỹ cực quá, vậy bác có hối hận khi sang đây không ? và bác có muốn quay về VN sống không ? ....Bác trả lời "KHÔNG" như đinh đóng cột, và nói là ở bên này sướng hơn vì ở VN gia đình bác còn sống khổ hơn nhiều ....Bác share phòng nhà người ta không cho nấu ăn, 2 vợ chồng toàn mua đồ food to go về ăn hoài cũng ngán ....Nói tóm lại là sống chung nhà người lạ rất phiền phức ....Tui thấy vậy đi hỏi mấy người quen và cuối cùng tìm được chổ cho 2 bác ở , là phía sau căn nhà người ta cất thêm một phòng ....Cũng có đầy đủ bếp núc, và lợi nhất là có lối đi riêng ...Bác vui mừng từ nay có một mái ấm riêng thật sự, điều mừng nhất là tiền rent không quá mắc ....Sau ngày bác có chổ ở thoải mái, và sẳn dịp Noel bà con hùn tiền mua gift card ở Macy's cho bác gái sắm sửa trong nhà ....Tui tặng riêng cho bác áo lạnh và mấy cô giáo tặng thêm áo quần mới khác nửa khiến cho bác thật cảm động ....Bác nói tưởng mọi người sẽ coi thường bác vì bác làm tạp dịch, nên bác luôn khép nép ....Không ngờ mọi người chổ làm ai cũng tôn trọng và có tình người đến như vậy .
Tui rất phục và thương những người già cả còn phải cực nhọc kiếm cơm như bác Đ. , bởi vậy tui tận hết khả năng của mình để giúp đở cho họ .
Phần 2 là chuyện của Th., tại câu nói của chị Nghi "con gái Việt nam ngày nay phải liều mạng đi lấy chồng" làm tui muốn kể chuyện này để cho mọi người thấy mình may mắn như thế nào .....Năm ngoái tui cùng mấy chị em bạn đi đến một chổ gọi là women & children shelter (nơi tạm trú cho phụ nử và trẻ em bị ngược đãi) làm volunteer ....Mọi người sẽ không ngờ gặp nhiều hoàn cảnh đáng thương của phụ nử VN mình trên xứ Mỹ này, nhất là những người không có một người thân nào hết ....Tui gặp được Th., một trong nhửng phụ nử bị chồng đánh đập dã man phải bỏ trốn .
Th. giống như tui, sinh trưởng ở miền Tây nam bộ ....Chắc vì vậy tui mới dể dàng tiếp cận được với Th. ....Được bà Anderson cho biết Th. hông thích tiếp xúc với ai hết, và tui là người duy nhất được Th. nói chuyện ...Sẳn đó bà nhờ tui hỏi về hoàn cảnh của Th. để hoàn thành hồ sơ rồi người ta coi đó mà biết đường giúp đở ...Th. kể là khi xưa bên VN cổ làm thợ may miệt vườn, dưới quê ....Gia đình có Ba, dì ghẻ và đứa em trai bị bịnh tiểu đường nặng ...Năm năm trước một gia đình nọ ở gần nhà cô, cũng là bạn cũ của người Má quá cố của Th. từ Mỹ về mới thấy cô đẹp người, đẹp nết mới hỏi cưới cô ....Thấy chổ quen biết, thêm vào người con trai không phải già lại có nghề nghiệp ổn định nên cô chấp nhận lấy anh ấy làm chồng .....Một năm sau anh ta bảo lảnh cô sang Mỹ, phải nói dắt cô vô địa ngục thì đúng hơn .
Chồng của Th. là mama's boy, nhu nhược lại không có chủ kiến để mọi việc cho Má anh ta quyết định hết ....Bà quy định một năm Th. có thể gửi về $300 cho gia đình bên VN, không được đi làm hay học anh văn và lái xe gì hết ....Phải ở nhà làm nội trợ, nói đúng hơn là ở đợ không công .....Bà cấm chồng Th. không được mua sắm bất cứ món gì cho vợ vì không cần thiết ....Mổi khi Th. ở nhà làm gì không vừa ý, bà chửi mắng đã đành ....Đợi lúc chồng Th. đi làm về là bà méc để anh ta đánh đập Th. ...Nhiều khi trong tay có cái gì là chàng liệng thẳng vô mặt Th. cho thỏa cơn bực bội ....Th. cũng ráng nhịn và cô khóc trong nước mắt "em đã làm gì mà khiến chồng em và bên chồng đối xử tàn nhẩn như vầy" .
Rồi Th. có bầu, ông chồng đổi tính thương yêu vợ hơn và lén Má mua đồ cho vợ .....Chính nguyên nhân này làm bà Má sợ mất đi thằng con, từ nay sẽ hết nghe lời bà mà sẽ nghe lời vợ ....Nên bà đặt điều sanh sự để cô em chồng chửi xiên xỏ, hăm he đủ thứ ....Đang lúc ông chồng lo lắng sợ thất nghiệp, đi làm về nghe Má và em gái tố vợ thế là nổi cơn vũ phu trở lại đánh đá vơ dã man ....Th. cảm thấy bất an và chịu không nổi nên quyết định bồng con bỏ trốn ....Cho dù không biết chút tiếng Anh và không có người thân bên này nhưng cô phải rời khỏi cái địa ngục đó ....Một buổi chiều chạng vạng, cô xách giỏ sửa tả bồng thằng con bỏ trốn trong lúc Má chồng đi tắm ...Ai dè cô em chồng đi làm về tới, kêu bà Má chạy ra rượt theo Mẹ con Th. để đánh ....Trời xui đất khiến, cô chạy đại vô một căn nhà góc đường gần đó mà nhấn chuông đập cửa thì người trong nhà là 2 vợ chồng người VN tốt bụng đã cứu cô ....Họ giúp cô gọi cảnh sát bắt bà má chồng, rồi cảnh sát mới dắt cô đến shelter này để chờ social worker tới giúp ....Sau đó Th. đi học Anh Văn rồi học lái xe, đi làm và Mẹ con có một chổ ở ổn định ....Đúng là Trời cao có mắt giúp cho Th. làm lại cuộc đời và có niềm tin vui trở lại .
Người xưa có câu "nói người phải nghĩ đến ta" hay "sông có khúc, người có lúc" ....Đừng ỷ mình có chút học thức hơn người ta rồi coi thường người khác ....Mai mốt bị lâm cảnh nghèo khó lúc đó ai giúp cho mình ....Nếu không giúp đở gi cho người khốn khổ thì đừng lên tiếng mĩa mai .
at
9:44 PM
Monday, December 7, 2009
Thịt sườn nướng
Posted by
Cô Hai
Hôm nay mưa tầm tã cả ngày trời, lại gió rít nên lạnh thấu xương ...Về nhà lẹ lẹ ướp thịt sườn (pork chop) để vô oven nướng chung với chả cua ....Cha con nó về tới nhà là hỏi liền "có gì ăn không Má ?...Mùi gì thơm làm đói quá" ....Tui phải lẹ lẹ dọn cơm cho cha con nó, không có chụp hình nguyên dĩa cơm ....Dĩ nhiên có kèm theo nước mắm pha chanh tỏi ớt thơm ngon chứ không phải loại tương ớt ngoài chợ đâu nghen .
Đôi giày này là 2 tháng trước sinh nhật tui ông Hai mua tặng , và bây giờ phải đành đem cất nó vào tủ vì đã vào mùa đông ...Tui rất thích đôi giày này, mang rất êm chân và thoải mái ....Em gái tui nói nếu khoái nó quá thì có thể mặc thigh để mang nó, cũng thích hợp vào mùa đông lắm ....Để hôm nào thử coi .
Còn đây là quà anniversary , tạm thời miễn tiết lộ :)
Đôi giày này là 2 tháng trước sinh nhật tui ông Hai mua tặng , và bây giờ phải đành đem cất nó vào tủ vì đã vào mùa đông ...Tui rất thích đôi giày này, mang rất êm chân và thoải mái ....Em gái tui nói nếu khoái nó quá thì có thể mặc thigh để mang nó, cũng thích hợp vào mùa đông lắm ....Để hôm nào thử coi .
Còn đây là quà anniversary , tạm thời miễn tiết lộ :)
at
8:33 PM
Mười một năm nhìn lại
Posted by
Cô Hai
Tưởng như là ngày hôm qua nhưng không ngờ tui và ông Hai đã ở bên nhau 11 năm ....Có nhiều nổi vui lẩn nổi buồn, và nhiều sóng gió nhưng cuối cùng cũng đã vượt qua hết tất cả ....Nhớ mấy năm đầu mới đám cưới cứ chiến tranh liên miên vì tui và anh khác biệt tuổi tác lẩn suy nghĩ ...Lúc đó ai cũng nói tui mới 22 mà dám đi lấy chồng mà lấy ngay ông chồng già ....Cái ông chồng ở Mỹ từ nhỏ mà cái đầu rất đậm chất Á Đông ...Nên mới cưới về là ổng áp dụng ngay cái câu "dạy vợ từ thưở bơ vơ mới về" , mổi lần tui cười lớn tiếng hay nói chuyện cộc lốc là bị bắt bẽ ngay .
Tui cũng đâu có hiền, phang lại ổng ...Nhưng lần nào cũng bị thua, vì vậy tui rất ấm ức mới làm cách mạng ...Không ngờ cách mạng thành công, vợ chồng bình đẳng & luôn tôn trọng lẩn nhau ....Từ đó về sau không ai lấn áp ai hết, có chuyện gì không vui đều nói ra và giải quyết liền ....Nếu mình sai thì phải thật lòng hối lỗi ...Sau những lần va chạm như vậy, tui học được một điều là dù mình bực tức cũng không nên làm cho người thân bị tổn thương tinh thần
Công tâm mà nói không phải tui làm dử thì gia đình êm ấm, tại ông Hai là người tế nhị và khéo cư xử ....Đối với tất cả bà con, gia đình bên vợ hết lòng hết dạ nên ai cũng thương và quý ổng hơn tui rất nhiều ....Nghĩ lại tui thật may mắn có được một người chồng như ông Hai ....Luôn đặt gia đình lên hàng đầu, về tới nhà là phụ vợ làm việc nhà và chăm sóc con cái chu đáo .
Ông Hai tuy khó khăn với vợ trong cách cư xử nhưng về mặt tiêu xài thì rất thoải mái ....Tui muốn mua sắm ra sao, ăn uống thế nào cũng không hề phàn nàn .... .Tui đã sống trong gia đình không được hạnh phúc, còn anh thiếu thốn tình thương Cha Mẹ từ lúc 10 tuổi nên chúng tui rất quý đời sống gia đình ....Không bao giờ dám lớn tiếng với nhau trước mặt con cái , và cố gắng mang đến nhửng hồi ức gia đình tốt đẹp tới cho con ....Nhất là phải tôn trọng tụi nó, nếu tui và ông Hai cảm thấy mình làm sai thì phải lập tức nói xin lỗi với con ....Bữa cơm gia đình ở nhà tui rất quan trọng, ông Hai đi làm về là cả nhà phải ngồi vô bàn ....Để ổng hỏi han những chuyện xảy ra trong ngày với các con, sau cùng là tui ....Đó là điều ông Hai vui sướng nhất vì từ nhỏ ổng thường ước ao có một bửa cơm của gia đình riêng ổng ....Và tui đã làm được điều đó mới khiến ổng cảm thấy hạnh phúc khi sống chung với tui 11 năm qua .
Mấy năm trở lại đây tui cứ bịnh hoạn liên miên không chăm sóc gì nhiều cho chồng con nhưng ngược lại mới thấy rỏ tình yêu của ông Hai dành cho tui ...Sáng rời nhà lúc 4:30 sáng khi vợ con còn đang ngủ, chiều về tới cũng 6-7 giờ tối là phải thay tui chăm sóc con cái, lo lắng mọi thứ trong nhà cũng một tay ông Hai ....Năm nay tui khỏe lại nhiều, ông Hai nói là Xmas này ổng và các con rất vui ....Bây giờ tui rất mãn nguyện với đời sống hiện tại cua mình , nếu quay ngược lại thời gian thì tui vẩn muốn lấy ông Hai sớm :) .
at
10:24 AM
Wednesday, December 2, 2009
Cháo trắng lá dứa
Posted by
Cô Hai
Có dạo đọc bên nhà nhỏ Trương viết về cháo lá dứa làm thèm quá ....Tháng trước cùng ông Hai và mấy người quen tới cafe' Picasso ăn cháo lá dứa 6 món (cá cơm khô, dưa mắm, dưa cải, tép rang, trứng muối, thịt chà bông) thấy cũng lạ miệng ....Dạo này trời lạnh nấu món này cho cả nhà ăn và được mọi người ủng hộ dử lắm ....Vì vậy không có hình 6 món kia :)
at
8:33 PM
Tuesday, December 1, 2009
Mấy ngày qua ...
Posted by
Cô Hai
pre-Thanksgiving nhờ ông Ngoại đi công chuyện dùm vì mình bận lo prepare cho ngày hôm sau, thì bị người ta tông vào ....Hên là ông Ngoại không bị gì, chiếc xe tui bị nát bên chổ tài xế ...Làm ông Ngoại sợ xanh mặt, về nhà nằm im re suốt ngày ....Tui phải an ủi, giải thích đủ điều rồi nhờ 2 thằng con rể tới trấn an ...Ai dè con rể nói là cha vợ bị teo quá xá nên để yên cho ổng nằm đi ...Rồi phải lo gọi insurance, xong họ cho người tới chở đi mướn xe ...Mấy ngày nay đi xe lạ không thoải mái chút nào ....Đành phải ráng chịu trong 2 tuần nửa thôi .
Hai năm nay con tui không còn đòi mua đồ chơi gì nửa hết, tại tụi nó ý thức được nhiều trẻ em tại xứ sở này còn thiếu may mắn ....Mấy Má con cùng đại gia đình bên Ngoại đi làm việc để đền đáp ơn nước Mỹ, vì vậy không có hình Thanksgiving's dinner ....Sau đó thì về nhà ăn uống đạm bạc và coi phim , chứ ớn đồ ăn quá xá ...Nhờ vậy tui hông sợ bị lên cân vào mùa này .Black Friday bà con ùn ùn đi shopping, mình ở nhà ngủ tới trưa đã gì đâu ....Dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ cho tới gần tối vợ chồng con cái đi mall cho tan mở, với ra đường cho có không khí lễ lạc một chút chứ không mua gì ...Mấy ngày qua vui vẻ quá riết làm biếng viết blog, thêm vào có mấy người bạn không được vui ....Nếu mình vô viết vài hàng khoe mình đang vui, vậy có khác nào làm mấy chị em đó buồn lòng thêm ...Để mấy nàng kia hết buồn thì tự nhiên mình sẽ vô khoe của :)
at
9:05 PM
Subscribe to:
Posts (Atom)


